Ameba Ownd

アプリで簡単、無料ホームページ作成

gocbao

Bài thơ hay lễ Vu Lan báo hiếu hay cảm động đáng nhớ nhất đầy ý nghĩa

2018.04.16 21:45

Ngày lễ Vu Lan là ngày mà tất cả những người con hướng lòng biết ơn về cha mẹ. Để thể hiện lòng biết ơn và tình yêu đối với cha mẹ trong mùa Vu Lan, hãy dành tặng họ những bài thơ hay lễ Vu Lan báo hiếu.


Vào dịp tháng bảy Âm lịch hằng năm, tín đồ Phật giáo lại tổ chức Lễ Vu lan hay còn gọi là Lễ báo hiếu. Đây là dịp để nhớ ơn và báo đáp công lao dưỡng dục của cha mẹ bắt nguồn từ sự tích về Bồ tát Mục Kiều Liên cứu mẹ. Những ngày này, các bài thơ hay lễ Vu Lan báo hiếu được sáng tác rất nhiều để thể hiện tình cảm đến cha mẹ.



Lễ Vu Lan bắt nguồn từ sự tích về lòng hiếu thảo của Ông Ma Ha Một Ðặc Già La, thường gọi là Ðại Mục Kiền Liên, gọi tắt là Mục Liên. Tôn giả Mục Kiền Liên là một trong số ít đệ tử xuất chúng của Ðức Phật. Ngài có quyền pháp vô biên, nhưng không vì thế mà Ngài quên đi nghĩa vụ của một người con đối với cha mẹ. Một lần, dùng tuệ nhãn quan sát khắp “bốn phương tám hướng” Tôn giả Mục Kiền Liên thấy mẹ mình (là bà Thanh Ðề) đang chịu cảnh tội đồ trong ngục A tỳ, thân thể gầy héo, xanh xao, chỉ còn da bọc xương, khổ đau khôn xiết. Dù biết đó là do kết quả của thói tham lam, độc ác, sự dối trá từ thuở sinh thời mẹ đã gây nên, nhưng Ngài vẫn không khỏi thương xót. Dùng pháp thuật của mình, Tôn giả Mục Kiền Liên mang cơm dâng lên mẹ.


Nhưng, do nghiệp quá lớn nên bát cơm bà Thanh Ðề cầm trên tay bỗng hoá thành than đỏ. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Ngài rất đau lòng, về bạch lại với Phật, mong Ðức Phật cứu vớt để linh hồn mẹ mình được siêu thoát. Cảm động trước tấm lòng hiếu nghĩa của Tôn giả Mục Kiền Liên, Ðức Phật đã chỉ cách để Ngài có thể cứu vớt được mẹ ra khỏi cảnh đoạ đầy. Ðức Phật nói: “Ông tuy quyền phép vô biên, lại hiếu thảo hơn người, tấm lòng của ông làm cảm động cả trời đất nhưng tội ác của mẹ ông quá nặng, một mình ông không thể cứu được mẹ. Ðến ngày Rằm tháng Bảy, Chư Phật hoan hỉ, Chư Tăng tự tứ, hãy sửa soạn lễ vật cúng Dàng, thành tâm thỉnh cầu Chư Tăng chú nguyện thì mẹ ông mới có thể siêu thoát được”.


Vào ngày lễ Vu Lan nếu ai còn mẹ thì được cài lên áo bông hồng màu đỏ, người đó sẽ thấy tự hào khi mình còn có mẹ. Những ai không còn mẹ thì được cài lên áo bông hoa màu trắng. Người được cài bông hoa màu trắng sẽ cảm thấy xót xa, nhớ thương người mẹ đã mất. Người được cài bông hồng màu đỏ thì sẽ thấy sung sướng, nhớ rằng mình còn có mẹ bên cạnh và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai mẹ không còn, dẫu có khóc than cũng chẳng còn kịp nữa.


Để thể hiện lòng hiếu thảo với cha mẹ, những người con thường trở về trong những ngày này. Không cần những mon quá đắt giá, chỉ cần những bài thơ hay về lễ Vu Lan báo hiếu cũng sẽ giúp cha mẹ ấm lòng hơn bao giờ hết.


Thơ về mẹ


Tác giả: Hoàng Long


Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ


Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi


Con thương mẹ đêm ngày tần tảo


Thức đêm dài mẹ may áo cho con


Gió đồng nội trưa hè nắng nóng


Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình


Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng


Lo cho con yên giấc cơn đau


Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ


Mỗi lần mẹ về với chị em con


Đem cho con muôn điều hạnh phúc


Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con


Thuở thiếu thời con không nghe lời mẹ


Để mỗi lần mẹ đánh con đau


Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ


Giờ lớn khôn con cố học hành


Con sẽ bay cao bay xa mãi


Tìm đến ánh sáng của tương lai


Tìm ra người bạn con mong ước


Giữ mãi hình mẹ ở trong con


Đảm việc nhà lo toan việc nước


Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con


Con muốn tìm, muốn gặp người bạn đó


Người bạn như mẹ, mẹ của con


Xa cha mẹ, chúng con lên thành phố


Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành


Mẹ làm lụng chúng con mong giúp mẹ


Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con”


Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc


Dạy cho chúng con biết điều hay


Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ


Mỗi lần con về bên mẹ, mẹ ơi!


Con muốn ở bên mẹ như thuở bé


Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con


Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc


Bên mẹ, gia đình, giấc ngủ ngon.


. Đổi cả thiên thu lấy tiếng mẹ cười 


Tác giả: Trần Trung Ðạo


Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người 


Tiếng ai như tiếng lá thu rơi 


Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ 


Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi 


Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề 


Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê 


Mười năm tóc mẹ màu tang trắng 


Trắng cả lòng con lúc nghĩ về 


Con đi góp lá ngàn phương 


Đốt lên cho đời tan khói sương 


Con đi xin mẹ hãy chờ 


Ngậm ngùi con dấu trong thơ 


Đau thương con viết vào trong lá 


Hơi ấm con tìm trong giấc mơ 


Con đi xin mẹ hãy chờ 


Ngậm ngùi con dấu trong thơ 


Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào 


Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao 


Mẹ xa xôi quá làm sao với 


Biết đến bao giờ trông thấy nhau 


Nghe tiếng me ơi bỗng lặng người 


Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi 


Ví mà con đổi thời gian được 


Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười  


BÔNG HỒNG VÀNG


Vu lan về con cài lên ngực


Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha


Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà


Của những đứa con nhớ về cha mẹ


Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ


Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương


Dù bao năm dù có hoá vô thường


Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất


Cả cuộc đời mẹ cha tất bật


Cho chúng con lẽ sống tình yêu


Đại dương bao la đâu đã là nhiều


Với chúng con cha mẹ là tất cả


Có đôi lúc


Mải mê quay với dòng đời ồn ã


Những đô hội thị thành


Những phương trời lạ


Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha



KHÔNG ĐỀ


Mẹ già là mẹ sinh ta ra


Công phù lao dưỡng dục


Công thầy (cha) mẹ đùm bọc chín tháng mười ngày


Thầy mẹ bồng bế trên tay


Chân chưa đi bén đất


Mùa đông lật cật


Mùa rét lăn căn,


Nơi ướt mẹ nằm,


Nơi ráo (khô) mẹ xê (dịch) con lại


Nuôi con cho nậy (lớn)


Nên chín nên mười


Cha dậy đôi lời Mẹ dậy có phép có tắc


Dậy con ăn mặc, Có tứ có danh,


Như búp trên nhành, như hoa mới nở


Con trai có vợ, con gái có đôi


Cha già mẹ yếu, ai nuôi hỡi hời



BÔNG HỒNG CÀI ÁO


Một bông hồng cho anh


Một bông hồng cho em


Và một bông hồng cho những ai


Cho những ai đang còn Mẹ


Đang còn Mẹ, lòng vui sướng hơn


Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi


Như đóa hoa không mặt trời


Như trẻ thơ không nụ cười


Như đời mình không lớn khôn thêm


Như bầu trời thiếu ánh sao đêm


Mẹ! Mẹ là dòng suối dịu hiền


Mẹ! Mẹ là bài hát thần tiên


Là bóng mát trên cao


Là mắt sáng trăng sao


Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối


Mẹ! Mẹ là lọn mía ngọt ngào


Mẹ! Mẹ là nải chuối buồng cau


Là tiếng dế đêm thâu


Là nắng ấm nương dâu


Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời


Rồi một chiều nào đó anh về


Nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu


Rồi nói, nói với Mẹ rằng:


Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ có biết hay không


Biết gì! Biết là con thương Mẹ không


Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh


Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em


Thì xin anh! thì xin em! hãy cùng tôi vui sướng đi


Hãy cùng tôi...vui...sướng....đi...!!!