Buổi chiều tôi và chiếc xe số 50cc chạy theo những giấc mơ cũ
Tôi không bao giờ quên buổi chiều mùa hè năm ấy - ngày tôi bất ngờ gặp lại chính mình của tuổi 15. Mọi chuyện bắt đầu khi tôi tình cờ nhìn thấy một chiếc xe số 50cc dựng ở góc sân nhà người bác. Nó giống hệt chiếc xe mà tôi từng mơ có được hồi còn đi học: nhỏ nhắn, màu xanh ngọc, trông vừa cũ kỹ vừa thân thương lạ kỳ.
Bác tôi nói chiếc xe đã lâu không ai sử dụng, nếu tôi thích thì cứ mang đi mà chạy cho vui. Tôi bật cười. Đã nhiều năm rồi tôi không còn nghĩ đến việc chạy xe 50cc nữa, thế nhưng khoảnh khắc chạm vào tay lái, tôi bỗng thấy tim mình đập mạnh như lần đầu học đi xe đạp.
Tôi kéo xe ra đường, đề máy. Tiếng động cơ yếu nhưng đều, giống như nhịp thở của một người bạn cũ lâu ngày mới gặp lại. Tôi chạy chậm thôi, vừa chạy vừa thả lỏng vai, để gió lùa qua tay áo, để nắng len vào tóc. Cảm giác ấy kỳ lạ… như trở lại thời đi học, vô lo vô nghĩ, chỉ có con đường và giấc mơ của mình.
Tôi đưa xe chạy qua những con hẻm cũ, nơi tôi từng đi bộ đến trường mỗi sáng. Cửa hàng tạp hóa đầu hẻm vẫn còn, biển hiệu chỉ hơi phai màu. Quán bánh mì cô Ba vẫn đông người đứng chờ. Mọi thứ vẫn vậy, chỉ có tôi già đi một chút. Chiếc xe số 50cc cứ đưa tôi băng qua từng mảnh ký ức - nhẹ, chậm rãi, ấm áp.
Tới cuối con đường, tôi dừng lại dưới một gốc me già. Ngày xưa tôi thường ngồi đây đợi mấy đứa bạn, bàn chuyện chọn trường, chọn ngành, chọn tương lai. Tôi bật cười khẽ. Hóa ra, đôi khi chỉ cần một chiếc xe bé nhỏ cũng có thể kéo mình quay ngược thời gian, nhắc mình về những điều đã từng khiến mình mơ lớn.
Khi trời nhá nhem tối, tôi quay xe trở về nhà. Động cơ vẫn êm như lúc đầu, như thể nó cũng vui vì được sống lại. Hôm đó, tôi hiểu rằng không phải lúc nào thay đổi cũng cần điều gì to tát - đôi khi, một chiếc xe số 50cc cũ kỹ cũng có thể đưa ta đi rất xa, xa đến tận những ký ức mà mình đã lỡ bỏ quên.