Người đọc rời đi trước khi tôi kịp nói hết câu chuyện
Tôi từng làm một website chia sẻ kiến thức cho người mới. Ban đầu, tôi nghĩ chỉ cần viết thật đơn giản, thật nhanh để ai cũng đọc được. Bài nào cũng ngắn gọn, dễ hiểu, không phân tích nhiều. Tôi tin rằng như vậy là đủ.
Nhưng rồi tôi nhận ra một điều kỳ lạ: người đọc vào rất đông, nhưng gần như không ai quay lại. Họ đọc một bài, rồi biến mất. Khi xem lại dữ liệu, tôi bắt đầu tự hỏi liệu vấn đề có nằm ở chính nội dung hay không.
Trong lúc tìm câu trả lời, tôi bắt gặp khái niệm thin content là gì. Và tôi chợt hiểu ra vấn đề của mình. Nội dung tôi viết không sai, nhưng quá hời hợt. Nó chỉ giúp người đọc hiểu bề mặt, chứ không đủ để họ áp dụng hay ghi nhớ. Mỗi bài viết giống như một lời giới thiệu dang dở, chưa kịp đi vào trọng tâm thì đã kết thúc.
Người đọc không rời đi vì nội dung tệ, mà vì nội dung chưa đủ sâu để giữ họ ở lại.
Tôi bắt đầu thay đổi cách viết. Tôi chọn ít chủ đề hơn, nhưng mỗi bài đều đi đến tận cùng của vấn đề. Tôi thêm ví dụ, thêm bối cảnh và cả những sai lầm thường gặp mà chính tôi từng mắc phải. Nội dung không còn nhanh, nhưng rõ ràng và đầy đủ hơn.
Kết quả đến chậm, nhưng chắc. Người đọc bắt đầu đọc kỹ hơn, ở lại lâu hơn và quay lại tìm bài tiếp theo. Lúc này, tôi mới thật sự hiểu thin content là gì và vì sao nó không thể xây dựng được một website lâu dài.
Nội dung chỉ thực sự có giá trị khi người đọc cảm thấy: “Bài này viết ra là dành cho mình.”